Home / Tư Liệu / Hành Hương Rôma / Một số Thánh đường cần kính viếng : Quo Vadis, Sebastiano, Đức Mẹ hằng cứu giúp

Một số Thánh đường cần kính viếng : Quo Vadis, Sebastiano, Đức Mẹ hằng cứu giúp

1.    Nhà thờ Quo Vadis

Sau khi Chúa Giêsu về trời, Phêrô trở thành người lãnh đạo Giáo Hội đầu tiên. Ông đã cùng các môn đệ khác của Chúa đi rao giảng tin mừng khắp nơi, từ Giêrusalem đến Giaffa, Cesarêa, Antiokia… Sau cùng ông đến Roma vào khoảng năm 44. Trong cuộc hành trình này, ông bị bắt bớ và giam giữ rất nhiều lần.Tháng 8 năm 64, Hoàng đế Nêron bắt đầu bách hại giáo dân Kitô giáo. Giáo Hoàng Phêrô cũng đã bị bắt và đưa ra hành hình.

Năm 1895 nhà văn Ba Lan Henryk Sienkiewicz đã dựa vào Kinh Thánh và bối cảnh lịch sử của đế quốc La Mã thời bạo chúa Neron cầm quyền, viết cuốn tiểu thuyết có tên là “Quo Vadis?”. Cuốn tiểu thuyết này được hãng MGM dựng thành phim năm 1951, gây tiếng vang lớn.

Khi cuộc bắt bớ và giết hại các Kitô hữu xảy ra ở Roma, nhiều người đã khuyên Phêrô rời khỏi Roma, vì ông phải tồn tại để lãnh đạo Giáo Hội. Lúc đầu ông không chịu đi, nhưng vì có sự thúc giục của nhiều người, ông đã quyết định ra đi. Nhưng trên con đường Appia, gần cửa Capena, ông đã gặp Chúa Giêsu vác thập giá trên vai. Phêrô hỏi: Quo Vadis, Domine? (Thưa Thầy, Thầy đi đâu?). Chúa Giêsu đáp: Eo Romam iterum crucifigi (Thầy đi vào thành Roma để chịu đóng đinh một lần nữa).

Phêrô hiểu ra ẩn ý của Chúa nên ông quay trở lại thành Roma. Sau khi trở lại Roma một thời gian, Phêrô đã bị bắt và bị tống giam. Trong thời gian bị giam, ông đã cảm hóa hai người lính canh ngục tên là Processus và Martinianus và cả hai đã được rửa tội và tử đạo. Ông bị kết án tử hình trên thập tự, bị dẫn tới hý trường Caligula trên đồi Vatican. Khi trông thấy thập giá, ông cảm thấy mình không xứng đáng được chết như Thầy mình, nên yêu cầu được đóng đinh treo ngược.
Giáo Hội qua mọi thời đại luôn tiếp tục đi theo con đường Chúa Giêsu và Thánh Phêrô đã đi.

2.    Tiểu vương cung thánh đường thánh Sebastiano

Trước thế kỷ thứ 5, ngôi Đền thờ này được xây lên để tôn kính hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolô vì sau khi chịu tử đạo xác các ngài đã được an táng tại đây. Đến thế kỷ thứ 9, ngôi Đền thờ này được dành để tôn kính Thánh Sebastiano. Ngài là một sĩ quan Roma chịu tử đạo dưới thời hoàng đế Diocletiano và được an táng ở một nghĩa trang gần đó. Năm 1614, Đức Hồng Y Scipione Borghese sửa sang lại mặt tiền với 6 cây cột nham thạch. Chúng tôi thấy hòn đá ghi dấu chân Chúa Giêsu ở nhà nguyện thứ nhất nằm bên phải và tượng thánh Sebastiano bằng nham thạch rất đẹp ở nhà nguyện thứ hai nằm bên trái. Nơi đây còn có Viện bảo tàng trưng bày các di tích khảo cổ như bia mộ, các bình gốm cổ hoặc quan tài. Dưới hầm có một phòng dùng để dọn bữa ăn nhân dịp an táng người chết. Thi hài hai vị thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô đã từng tạm thời được an táng tại nơi đây.

3. Tiểu vương cung thánh đường các thánh Tông đồ

Vương cung Thánh đường này được Đức Giáo Hoàng Pelagio I cho xây dựng để kỷ niệm biến cố người Roma đánh đuổi quân rợ Goths ra khỏi Thành phố. Sau đó Đền thờ được nới rộng ra và được xây dựng lại hoàn toàn vào năm 1702. Bên trong Đền thờ được trang hoàng theo phong cách Baroque chia làm 3 gian dọc. Mái vòm Đền thờ với bức tranh “Các thiên thần nổi loạn” của danh họa G. Odazzi. Trần Đền thờ với bức tranh “Dòng Phanxico chiến thắng”. Tại bàn thờ chính có bức họa “Thánh Philipphê và Thánh Giacôbê tử đạo” lớn nhất Roma. Từ đây, khách hành hương có thể viếng thăm Đại học Gregoriana của các cha Dòng Tên và Viện Kinh thánh Roma (Biblicum).

4.    NHÀ THỜ ĐỨC MẸ HẰNG CỨU GIÚP

Theo tương truyền, một anh chàng đi buôn đã lấy trộm bức ảnh lạ này từ một Nhà thờ ở đảo Creta vùng biển Địa trung hải. Anh ta đã giấu bức ảnh này trong hành lý của mình và đi thuyền về hướng Tây. Anh ta đã vượt qua cơn sóng gió nguy hiểm và cập bến bình an. Khoảng một năm sau, anh ta đến Roma với bức ảnh đã lấy trộm. Khi lâm chung người lái buôn mong ước được bạn bè săn sóc trước khi chết. Lúc ấy anh ta mới bật mí về bức ảnh và xin người bạn trả lại bức ảnh lạ đó cho Giáo hội. Nhưng bà vợ của người lái buôn lại không muốn mất đi kho tàng tôn giáo quý báu ấy. Vì vậy người lái buôn chết đi mà không thực hiện được điều nguyện ước.

Sau cùng, Đức Mẹ hiện ra với một bé gái 6 tuổi trong một gia đình ở Roma và ra lệnh cho em nói với mẹ và bà của em rằng bức ảnh lạ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp phải để ở Nhà thờ Thánh Matthêu Tông Đồ, nằm ở giữa hai Vương Cung Thánh Đường Đức Bà Cả và Gioan Lateranô. Kể từ ngày 27 tháng 4 năm 1499, bức ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được tôn kính tại Nhà thờ đó trong vòng 300 năm. Sau đó, lòng sùng kính Đức Mẹ lan rộng khắp Thủ đô Roma, cha Bề Trên Tổng Quyền Dòng Chúa Cứu Thế xin Đức Thánh Cha Piô IX ban cho Nhà dòng bức ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đó để trưng bày tại Nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế. Đức Giáo Hoàng Pio IX nói với Cha Bề Trên Tổng Quyền rằng “Con hãy làm cho thế giới biết đến Mẹ”.

Tháng 1 năm 1866, hai cha Michael Marchi và Ernest Bresciani đến Nhà thờ Đức Mẹ ở Posterula để đón nhận bức ảnh này từ các Cha Dòng thánh Augustinô. Sau mấy tháng chuẩn bị, ngày 26.4.1866, bức ảnh này được trưng bày để mọi người đến tôn kính. Bên cạnh Nhà thờ trưng bày ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp là Trụ sở Trung ương của Dòng Chúa Cứu Thế và Đại học Alphonso chuyên về luân lý rất nổi tiếng của nhà Dòng. Chúng tôi thành kính hát ca và cầu nguyện bằng kinh Mân Côi ca tụng Mẹ Hằng Cứu Giúp. Nhiều người mua tranh thêu bức ảnh Mẹ Hằng Cứu Giúp tuyệt đẹp này.

5. NHÀ THỜ THÁNH PHÊRÔ BỊ TRÓI

Với nguồn gốc rất cổ xưa, ngôi Nhà thờ này được xây dựng vào thế kỷ thứ IV. Trước đây nó là một Vương cung Thánh đường kính các Thánh Tông đồ. Sau đó Nhà thờ này được Đức Giáo Hoàng Juliô II đại tu vào thế kỷ XV. Trong Nhà thờ có chứa thánh tích, đó là những xiềng xích Thánh Phêrô phải mang ở Giêrusalem, ở Roma, được chứa đựng trong một cái hòm đựng Thánh tích bằng đồng mạ vàng.

Một điểm thu hút quan trọng trong ngôi nhà thờ này là phần mộ của Đức Giáo hoàng Juliô II được Michelangelo thực hiện từ năm 1513 đến 1516 và chưa hoàn thành. Bên phải cung thánh có bức tượng điêu khắc nổi tiếng trên thế giới đó là tượng Môisen được Michenlangelo tạc cách sống động đến mức giống như người thiệt. Khi chiêm ngắm tác phẩm điêu khắc của mình, Michelangelo đã phải thốt lên với bức tượng: “tại sao không nói đi” và ông đã lấy một cái búa gõ nhẹ vào đầu gối tượng Môisen và gây một vết rạn nơi bức tượng.

Quý gối trước cung thánh, chúng tôi chiêm ngắm các thánh tích, đó là những xiềng xích Thánh Phêrô phải mang ở Giêrusalem, ở Roma, được chứa đựng trong một cái hòm đựng Thánh tích bằng đồng mạ vàng.

6. NHÀ TÙ MAMERTINO

Nhà thờ nằm bên trái đường Consolazione là Nhà thờ kính Thánh Giuse thợ mộc được G. della Porta xây dựng vào năm 1538. Dưới hầm Nhà thờ là nhà tù gồm hai phòng được xây chồng lên nhau. Phòng phía trên rộng hơn được làm nhà tù của Roma. Ở trên bàn thờ có tượng bán thân hai thánh Tông đồ Phêrô cầm Sách thánh và Thánh Phaolô cầm gươm. Tên của các tù nhân được khắc ghi trên hai tấm bia cẩm thạch (bây giờ được thay thế bằng hai tấm bảng gỗ). Phòng phía dưới thì bị ẩm thấp hơn được xây năm 387 trước Công nguyên vào thời kỳ người Gôloa xâm lăng Roma. Các tù nhân và tội nhân bị giam giữ ở đây trước khi bị hành quyết. Vua dân Numidia và Vercingetorix vua dân Gôloa bị Hoàng đế César bắt năm 49 cũng bị giam tại đây. Theo truyền thuyết, hai Thánh Phêrô và Phaolô cũng bị giam giữ tại đây trong vòng 9 tháng nên người ta mới gọi đây là nhà tù Thánh Phêrô. Theo tương truyền ở phòng này có một mạch nước được Thánh Phêrô làm phép lạ cho vọt lên dùng để rửa tội cho hai người canh ngục trở lại đạo Kitô giáo. Mạch nước vọt lên ngay chân cột nơi các tù nhân bị trói với xiềng xích và đánh đòn trước khi bị đem ra hành quyết. Bức tranh trên tường của phòng này thuật lại biến cố Thánh Phêrô rửa tội cho hai người giữ ngục. Xiềng xích của Thánh nhân được trưng bày tại đây. Đối diện với nhà tù giam Thánh Phêrô là Nhà thờ kính hai Thánh Luca và Martina. Nhà thờ này được xây trước thế kỷ thứ 7 và được P. de Cortona xây dựng lại vào năm 1640 gồm hai nhà thờ Thánh Luca ở tầng trên và Thánh Martina ở tầng dưới.

Lên khỏi nhà tù là nhìn thấy khải hoàn môn Constantinô, nay đang được khai quật khảo cổ.

7.  KHẢI HOÀN MÔN CONSTANTINÔ

Khải hoàn môn Constantinô ở Roma nằm giữa Colosseum và đồi Palatinô. Thượng viện La mã ra lệnh xây dựng để kỷ niệm cuộc chiến thắng của Hoàng đế Constantinô trước Maxentius tại trận chiến ở cầu Milvian vào ngày 28/10/312. Nó được hoàn thành và dâng kính hoàng đế vào năm 315, đây là Khải hoàn môn cuối cùng ở Roma và là Khải hoàn môn sử dụng rộng rãi những vật liệu đã tước đoạt trong cuộc chiến thắng và tái sử dụng lại một số phù điêu lớn của các dinh thự hoàng thế từ thế kỷ thứ hai. Nó đem đến một sự tương phản nổi bật và danh tiếng về phong cách đối với sự điêu khắc sáng tạo mới của Khải hoàn môn.

Sau các cuộc chiến thắng, các hoàng đế Roma đã đi ngang qua Khải hoàn môn này khi họ khải hoàn tiến vào thành phố Roma. Tuyến đường Khải hoàn bắt đầu từ Campus Martius đi ngang qua Circus Maximus rồi đi vòng quanh qua đồi Palatinô nằm phía sau Khải hoàn môn, cuộc rước sẽ rẽ trái ở Meta Sudans và diễu hành dọc con đường Via Sacra đến Forum Romanum và dẫn đến đồi Capitoline, đi ngang qua hai Khải hoàn môn Titô và Septimius Severus.

8. NHÀ THỜ THÁNH PHAOLÔ TRE FONTANE

Ngôi nhà thờ này nằm ngay tại địa điểm nơi Thánh Phaolô đã chịu tử đạo. Theo tương truyền khi bị xử trảm, đầu của thánh nhân đã nảy lên 3 lần và mỗi lần tiếp xúc với mặt đất thì từ chỗ đó đã phát sinh một ngọn suối cách lạ thường. Cho nên địa danh này mới có tên là Nhà thờ Tre Fontane (Nhà thờ ba ngọn suối). Có 3 cây thông bằng đá ngay tại địa điểm này. Trong một cuộc khai quật vào năm 1857, người ta tìm thấy một đỉnh cây thông bằng đá ở đây.

Ngôi nhà thờ đầu tiên được xây dựng vào thế kỷ thứ 5. Đến năm 1599 được Giacomo della Porta xây lại. Ngôi nhà thờ hiện nay thuộc quyền sở hữu của Dòng Trappist cũng mang cùng tên.Trong Nhà thờ có ba bia kỷ niệm về ba ngọn suối, nhìn vào thấy ánh sáng đèn vàng hắt lên lung linh như dòng sưới đang chảy.

Di tích của nền nhà thờ bằng đá khảm thời Roma sau này được lưu giữ lại. Người ta cho rằng nó được đem về đây từ vùng Ostia, một cảng của Đế quốc Roma thời đó.

 

Lm. G. Nguyễn Hữu An

Check Also

Thánh đường Thánh Clemente, thánh đường cổ xưa nhất Roma

Vương Cung Thánh Đường thánh Clementê là một nhà thờ Công giáo nhỏ dành riêng cho Đức Giáo Hoàng Clementê. Nhà thờ hiện nay được xây dựng trước năm 1.100, thời kỳ đỉnh điểm của thời Trung Cổ. Bên dưới nhà thờ hiện nay là một Nhà thờ được xây dựng vào thế kỷ thứ IV đã được chuyển đổi từ một căn nhà của một người quý tộc La Mã. Một phần trong đó đã có từ thế kỷ thứ nhất được dùng trong một thời gian ngắn như là ngôi Nhà thờ đầu tiên, và tầng hầm trong đó vào thế kỷ thứ 2 đã được sử dụng trong một thời gian ngắn như là một hang động. Căn nhà của nhà quý tộc La Mã có được xây dựng trên nền của một tòa nhà thời cộng hòa. Tòa nhà này đã bị phá hủy trong một trận hỏa hoạn lớn vào năm 64 trước công nguyên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *